AOC (Art Of Chickens) - nghệ thuật của những con gà!

Ta gà về nghệ thuật, thì ta vào AOC, nơi hoàn toàn thuộc về nghệ thuật của những con gà!
 
IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Ngày 7 tháng Tư ở Hiệu sách góc đường cạnh Nhà thờ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ngoc_huyen
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Nữ
Tổng số bài gửi : 52
Age : 24
Đến từ : Hà Nội
Nghề nghiệp hiện tại : học sinh
Registration date : 08/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Ngày 7 tháng Tư ở Hiệu sách góc đường cạnh Nhà thờ   15/12/2008, 7:07 pm

Mình đọc truyện này ở vnfiction. Tiếc là không biết tên tác giả. Nói thế nào nhỉ, truyện ngắn này về nội dung cũng không đặc sắc lắm, nhưng mình thích giọng văn của nó, đẹp và dịu dàng.
Mọi người cùng đọc nhé !


Ngày 7 tháng Tư ở Hiệu sách góc đường cạnh Nhà thờ





1.
9 giờ sáng. Có những hơi gió nhẹ và nắng đầu hạ, kèm theo chút hơi ẩm trong không khí. Phía trước Nhà thờ là một quảng trường và một hàng chò nâu. Quảng trường có bồn phun nước im lặng. Chò nâu rụng trái khô lả tả. Nhà thờ xây bằng những viên gạch đỏ, trên nóc tháp chuồng dựng một thánh giá bằng cẩm thạch trắng lóng lánh.

Người đàn ông xuất hiện từ phía sau hàng chò nâu, đi về phía quảng trường. Trông anh nhàm chán và bạc phếch. Gương mặt anh gầy và xương, đôi mắt nhìn quanh quất mà không tập trung vào mục tiêu nào cụ thể. Chân anh dẫm trên đám chò nâu lạo xạo. Âm thanh bị tiếng ồn của đường phố vùi mất. Không một ai chú ý đến anh.

Anh đi qua Quảng trường, đến trước cổng Nhà thờ có phù điêu thiên sứ. Anh không phải con chiên nên không vào. Thực ra anh đến đây chẳng với mục đích gì. Buổi sáng ngày 7 tháng Tư anh thức dậy, thấy mình chán chường và rỗng toang. Anh nghĩ mình cần phải đi. Anh lên xe bus, đổi 3 chuyến vòng quanh Thành Phố, cuối cùng đến được đây. Nhưng anh không hiểu mình làm thế vì sao. Anh đi chậm, dạo vài vòng quanh nhà thờ, rồi đến ngồi trên thành bồn phun nước cạn queo. Những đồng tiền dưới đáy đã bị mang đi. Anh ném một đồng xu vào bồn, keng, anh bật to thành tiếng: Nói tôi biết tôi đến đây làm gì đi! Bồn phun nước im lặng. Lúc 10 giờ có tiếng se sẻ đáp lại anh.



Vừa chớm, thiếu nữ đi qua và anh trông thấy nàng.



Nàng từ phía nhà thờ đi ngang qua bồn phun nước. Trong khoảnh khắc, có gì đó đã chấp chới cất lên, tựa như tiếng ve đơn độc khi mùa chưa sang hè. Anh ngẩng nhìn. Mái tóc nàng hắt những tia sáng nhỏ và vạt áo nàng thêu những cánh hoa màu xanh dương. Anh nhìn nàng im lặng. Nàng cảm giác ai đó quan sát mình. Nàng ngoái lại, mắt mở tròn. Rồi nàng đi, trong nắng dáng mỏng như cánh chuồn chuồn.

Anh ngồi với thinh lặng một lúc lâu. Cuối cùng, anh quyết định dấn thân về khoảng không gian chật hẹp màu nâu vàng phía bên kia đường. Một Hiệu sách. Anh bước qua bậc cửa, nghe trong mũi mình mùi giấy ố cùng sự hoen gỉ của thời gian. Dáng anh lêu nghêu giữa hai dãy kệ gỗ ngất ngưởng chất đầy sách. Phía trong cùng kê một chiếc bàn nhỏ có đèn dây tóc thắp sáng. Trong ánh đèn, một ông cụ ngồi ghi danh mục sách vào một quyển sổ to. Tay ông cầm những quyển sách từ chồng bên trái, đưa lên nhìn tựa, ghi chép, rồi đặt nó lên chồng bên phải. Phía trên ông, những chồng sách chực chờ đổ xuống.

-Tôi có thể đọc sách không?

Ông cụ chỉ tay về phía góc trên ngoài cùng của dãy kệ bên trái- ngay sát cửa ra vào. Anh tiến đến, với người, chạm tay vào gáy một quyển sách bìa da. Bụi rơi xuống mũi anh như thời gian trôi chảy. Như Cổ Tích, anh nhẩm tựa sách. Mép giấy úa vàng và mực in đã loang nhòa nhạt. Anh ngồi xuống ghế tựa kêu cót két và đọc khi nắng ào ạt đổ xuống ngoài kia. Anh đọc Như Cổ Tích, Chuột Bé Và Voi Tí Hon, Kỵ Sĩ Mù Trên Gác Xép, Cội Ước, Mèo Nhỏ Ở Thiên Đường, Truyền Thuyết Những Chiếc Đồng Hồ Của Cô Ấy, Khu Vườn Yên Tĩnh và Địa Đàng Im Lặng *. Anh đã đọc say sưa chăm chú trong một quãng rất dài mà anh cũng không ước lượng được là bao lâu. Quả là một quyển sách dày, và kỳ quặc đến nỗi 99% người ta tin là không có nó ở trên đời. Anh nghĩ thế, bỗng dưng xếp mình vào 1% còn lại.

Vừa lúc ấy, một bóng người lan đến chân anh. Anh dừng một nhịp thở mà không có nguyên do. Bóng phủ lên đôi chân và lan đến cả vai anh. Anh ngẩng lên. Nàng đứng chỗ cửa vào.

-Anh đọc Như Cổ Tích ư? - Nàng hỏi, giọng trầm dịu.
Anh khẽ gật đầu.
-Tôi đang đọc dang dở quyển ấy.
-Ô, xin lỗi - Anh khép sách lại, vươn tay đưa cho nàng. Nàng từ chối - Ôi, không sao mà.

Anh ngập ngừng đọc tiếp quyển sách. Nàng đến chiếc bàn chỗ ông cụ, dường như ghi chép gì đó. Rồi nàng trở lại ngồi đối diện anh, tĩnh lặng. Anh lật giở những trang tiếp theo, lướt mình qua những câu chuyện. Đôi chốc anh nhìn nàng, phát hiện nàng đang ngắm anh. Nàng quay đi, chăm chú vào một tờ báo đặt trên người, hay là vờ chăm chú. Đôi chốc, dáng ngồi u buồn của anh nằm giữa tầm mắt nàng. Ông cụ vẫn ngồi trong góc hiệu sách. Phía trên ông, những chồng sách như chực chờ đổ xuống. Thời gian cứ thế trôi đi, cùng với Cửa Sổ Lập Thể, Gã Chăm Chuồng Chuột Lang, Café Sâu Rau, Biến Tấu Mùa Xuân Dang Dở, và cuối cùng là Đậu Biếc Trên Mái Nhà *. Anh không thể rời mắt khỏi quyển sách cho đến dòng cuối cùng, khi ấy, anh mới nhận ra mình đã đọc thật say mê. Anh thở ra nhẹ nhõm, ngẩng lên. Đôi mắt nàng nhìn anh thật lạ.

Tựa hồ chúng, cùng với Như Cổ Tích, đã lấy đi cái gì đó nơi anh.


Anh đưa quyển sách cho nàng. Đầu ngón tay khẽ chạm vào đầu ngón tay. Nàng nhẹ cảm ơn, lật giở vài trang. Nhưng vẻ như nàng không đọc. Nàng gập lại, nhón chân đặt lên kệ, ở đúng vị trí cũ, chào ông cụ, nhìn anh, và bước nhanh ra khỏi hiệu. Anh hơi sững người, thấy mọi sự thật khó hiểu.

Anh chào ông cụ, bước ra khỏi hiệu sách.

Anh đón xe, về nhà và ngủ rất sớm. Chiều đổ mưa, là cơn mưa đầu tiên trong năm. Anh thiếp đi khi cơn mưa Tháng Tư đều đặn nhịp lên mái nhà.


2.
Đêm dài bất tận. Dường như đã có nhiều thời gian trôi qua hơn hẳn mức nó cần phải thế. Thời gian trôi vượt mặt đêm, anh lờ mờ nhận ra điều đó. Có lẽ anh mơ, hay anh tỉnh thức với sự ngơ ngác toàn phần, thấy mình bị cuốn trôi theo dòng thời gian bạo liệt. Nhưng anh vẫn nhớ mình đang nằm trên giường, bấu víu vào chăn nệm như bấu víu vào một cột ăng-ten gãy đổ trong trận cuồng phong. Thời gian trôi nhanh gấp bội lần vận tốc ánh sáng. Thế giới này bừng lên rồi tắt lụi. Anh vừa mở mắt đã thấy mình già cỗi. Khủng hoảng kinh tế, chiến tranh hạt nhân, hòa bình, nội chiến bùng lên rồi lịm đi như pháo hoa. Thế giới chật ních người như đàn mối chen trong ụ bùn khô. Tất cả rừng bị đốn hạ, tất cả các mỏm băng tan ra. Chín cơn đại hồng thủy ập đến trước khi trái đất diệt vong. Vào thời khắc định mệnh, khi người ta còn đang tìm kiếm sự cứu vớt từ mặt trời, thì mặt trời chói rạng hơn bao giờ, nóng bỏng hơn bao giờ, khiến tất cả các đại dương sôi lên như vạc dầu. Tất cả con người đã sống, giờ đây nắm tay nhau, hôn nhau, yêu nhau lần cuối trước khi tan thành hơi. Rồi tất cả bị ném vào bóng tối.

Trong cái tịch mịch của vũ trụ, thoáng chốc tia sáng lóe lên. Những đám mây hơi bụi chạm va, bùng nổ, tan rã rồi kết tinh. Tinh cầu này lại ra đời, cô đơn như lần đầu tiên nó hình thành. Mưa đổ xuống thành biển. Vi tảo và khuẩn ngọ nguậy. Cá tay vây mở mắt rồi lên bờ. Dương xỉ mọc lên thành rừng và chìm xuống thành dầu mỏ. Khủng long con nở ra từ trứng rồi diệt vong. Mamút bàng hoàng thấy mình bị vùi trong băng tuyết. Loài người tỉnh giấc ngủ trưa muộn, thấy mình đang tạc công cụ bằng đá. Vài phút sau họ xây dựng Kim Tự Tháp. Một giờ sau họ ám sát Ceasar. Lúc xế tàn họ tiến hành thánh chiến và vào chầu nữ hoàng Elizabeth I trong buổi ăn chiều. Nhân khi trời còn sáng, họ xâm chiếm thuộc địa và làm gọn hai cuộc chiến tranh thế giới. Họ yên tâm đi ngủ sớm khi biết các cuộc cách mạng lớn đã hoàn tất, vào đêm 6 tháng Tư của một năm nào đó trong thế kỷ 20.

Anh thấy mình sinh ra, lớn lên và tồn tại mà không hiểu vì sao. Cuộc đời anh trôi qua im ắng, không một biến cố nào. Một năm nào đó cuối thế kỷ 20, anh đi ngủ vào ngày 6 tháng Tư. Trong khi ấy thời gian vùn vụt rồi chầm chậm trôi. Anh thức dậy vào sớm ngày 7 tháng Tư, chợt nao núng sâu sắc. Trong trí nhớ rất mơ hồ của anh, ngày 7 tháng Tư hình như đã chết chìm ở nơi nào đó trong quá khứ, và không thể nào hôm nay lại là 7 tháng Tư được. Trong tâm khảm anh, tâm khảm trống trải đầy run rẩy, ngày 7 tháng Tư dường như đã chết, trên giường, trong giấc ngủ, cùng với những hình ảnh vụn vặt về những cánh hoa xanh nhỏ. Nhưng anh không nhớ gì cả. Anh lục lọi trí nhớ, chỉ thấy sự trống trải căng đầy. Bản tin thời sự sớm chắc chắn với anh rằng đó là ngày 7 tháng Tư. Anh ấm ức. Anh thấy mình cần phải đi đâu đó. Anh ra khỏi nhà, đón 3 chuyến xe bus đến Nhà thờ. 9 giờ sáng. Hàng chò nâu chỗ Quảng trường rụng trái lả tả. Bồn phun nước lặng thinh. Anh ném đồng xu vào, giọng thoáng chút cay đắng. Tôi đến đây để làm gì?


Thế rồi thiếu nữ đi qua anh, áo nàng thêu những hoa xanh nhỏ.


Anh mở tròn mắt, chợt thấy bối rối. Anh nhìn nàng, gay gắt im lặng. Nàng cảm thấy ánh mắt anh ràn rạt phủ trọn lưng. Nàng ngoái lại, nhìn anh đăm đăm. Như thể có gì đó chấp chới bay lên giữa họ. Anh không hiểu, nàng cũng không hiểu. Nàng bước đi, như chuồn chuồn biến mất vào vòm lá. Anh dõi theo rồi thảng thốt nhận ra nàng không còn ở đó. Anh thấy như mọi thứ đều là trò chơi sắp đặt, khi anh nhận ra thì đã không làm gì được nữa. Mình có quen cô ấy không? Mình có quen cô ấy không? Mình có quen cô ấy không?




(còn nữa)


Được sửa bởi ngoc_huyen ngày 15/12/2008, 7:11 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/sk8erboy_illrocku
ngoc_huyen
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Nữ
Tổng số bài gửi : 52
Age : 24
Đến từ : Hà Nội
Nghề nghiệp hiện tại : học sinh
Registration date : 08/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Ngày 7 tháng Tư ở Hiệu sách góc đường cạnh Nhà thờ (tiếp)   15/12/2008, 7:10 pm

3.
Mình có quen anh ta không? Nàng tự nhủ. Không. Người đàn ông gầy mảnh đó nàng chưa từng thấy bao giờ, trong đám bạn cũ hay người thân của nàng không một ai như vậy. Nàng bước rất nhanh vào bóng râm hoàn hảo của Quán kem bên kia đường, ngồi xuống cạnh cửa kính, gọi kem dâu sữa tươi. Nàng định ăn kem xong sẽ sang bên kia đường đọc nốt quyển sách dang dở. Nàng đến đây chỉ vì thế, đi dạo, ăn kem, đọc sách. Một mình. Nàng nhìn về phía hiệu sách với ánh mắt lơ đãng. Vừa khi ly kem to được đặt xuống, người đàn ông đi vào Hiệu sách. Nàng ngạc nhiên thấy cánh tay anh với lên kệ, lấy xuống quyển sách mà nàng biết chắc đó là quyển mình đang định đọc. Như Cổ Tích.

Nàng ngậm kem lâu trong miệng đến nỗi lưỡi đẫm vị dâu ngọt. Quán rất lạnh, kem rất lạnh, kem không tan vội. Nàng ăn thật chậm, tựa thái dương vào tay, nhìn qua bên kia đường. Anh ngồi ngay cửa ra vào, vậy nên nàng có thể ngắm nhìn cả bàn tay anh lật từng trang sách. Bất chợt nàng thấy xấu hổ khi nhìn một người xa lạ. Nhưng sao nàng vẫn ngờ ngợ rằng không phải thế. Nhưng có thực nàng đã gặp, hay là thoáng thấy anh ở đâu đó? Nàng chịu. Nàng nhìn anh mà không tự vấn thêm gì nữa. Nàng đâm ra thích thú nhìn anh lật từng trang sách, vẻ rất chăm chú. Và đơn độc. Dáng anh ngồi như pho tượng cũ trong nhà kho cũ. Mảnh khảnh, vênh vẹo, chán chường. Bụi bặm tỏa ra từ anh, nàng thấy thế, bụi bặm tỏa ra cả từ Như Cổ Tích. Đó là một quyển sách mà người ta sẽ phải nói nho nhỏ với mình : "A, thì ra có cái này tồn tại trên đời". Có những câu chuyện không phải cổ tích, cũng không phải giả cổ tích trong ấy. Chuột Bé Và Voi Tí Hon, Kỵ Sĩ Mù Trên Gác Xép, Cội Ước, Mèo Nhỏ Ở Thiên Đường, Truyền Thuyết Những Chiếc Đồng Hồ Của Cô Ấy, Khu Vườn Yên Tĩnh và Địa Đàng Im Lặng *. Chỉ là, chúng như cổ tích mà thôi. Nàng mỉm cười, cố tưởng tượng ra anh đang nghĩ gì khi đọc. Anh liệu có cảm thấy mình bị lôi cuốn bởi quyển sách ấy, như nàng đã?


Không biết được.


Nàng chợt thấy là có một lúc nào đó, nàng đã từng nghĩ là mình không biết được.

Cuối cùng rồi kem cũng hết. Nàng không thể nấn ná ở lại. Quyết định nhé. Nàng trả tiền kem, ra khỏi quán qua bên kia đường vào Hiệu sách. Nàng đứng ngay cửa, bóng nàng đổ dần lên chân anh, người anh, toàn bộ anh. Nàng hồi hộp.

-Anh đọc Như Cổ Tích ư? - Nàng cố hỏi thật khẽ.
Anh e dè gật đầu.
-Tôi đang đọc dang dở quyển ấy.
-Ô, xin lỗi - Anh tỏ ý muốn đưa lại cho nàng, nhưng nàng từ chối. - Ô, không sao mà, nàng nói rồi tiến về phía bàn ông cụ ngồi. Nàng viết vào quyển sổ lưu niệm đặt trên góc trái bàn, rồi lui về góc tường đối diện anh, chỗ kệ báo chất đầy các số ra từ nhiều năm trước.

Nàng thận trọng lấy một tờ, giở ra những trang tin về những gì đã cũ. Trong bản tin có đăng hình một chiếc xe hơi kiểu cổ đang đậu một cách kiêu hãnh giữa quãng trường. Nó là chiếc xe mới nhất thời ấy, một sự kiện lớn, một niềm kiêu hãnh của những người tạo ra nó hay sở hữu nó. Ở góc xa chiếc xe là một phần đỉnh tháp chuông Nhà Thờ. Trên đỉnh, thánh giá cẩm thạch hắt một chút nằng của quá khứ. Nàng đọc những dòng chữ viết về xe hơi như lướt vội qua một triền cỏ mềm ướt, trơn trượt, xa xôi. Đôi khi nàng thoáng nhìn anh. Người đàn ông chưa quá ba mươi, nhưng trên mặt đã có gì đó vất vưởng tưởng như đã lâu lắm, khiến anh trông có vẻ lắng xuống như bụi mỏng phủ trong hiệu sách. Hết lần này đến lần khác, ánh mắt nàng chạm vào anh, cho đến khi đường nét viền quanh thân người anh trở nên nhòa nhạt. Nàng thấy hơi lịm đi. Tựa đầu vào tay, nàng khép mắt.


Khi đọc đến hết trang cuối cùng, anh gấp sách lại, ngước lên và thấy nàng ngủ. Nhìn một thiếu nữ say giấc có thể không lạ. Nhưng trong bầu tĩnh lặng của hiệu sách cũ, hình ảnh nàng - váy áo xếp nếp tự nhiên theo hình dạng chiếc ghế, đôi mi duỗi ra trên gương mặt đằm dịu, những khoảng sáng hòa cùng bóng tối trên gương mặt nàng, vai nàng, ngực và thân thể nàng, những cánh hoa xanh nhỏ lay động theo từng nhịp thở - giống như một điều bất khả lý giải với anh.


Nàng chợt tỉnh giấc, bắt gặp ánh mắt anh. Từ sâu trong nàng, một hơi nóng ấm phả lên. Nàng vội chăm chú vào tờ báo.

Anh phì cười, gương mặt hắt lên vẻ trẻ con.

Anh khép sách lại, khẽ vuốt gáy rồi đưa cho nàng. Lúc hai người cùng với tay ra, một chút đầu ngón họ chạm nhau. Quyển sách chao đảo trên tay rồi rơi xuống người nàng. Nàng lật giở vài trang, lướt qua mục lục. Còn đến nửa quyển sách chưa đọc. Cửa Sổ Lập Thể, Gã Chăm Chuồng Chuột Lang, Café Sâu Rau, Biến Tấu Mùa Xuân Dang Dở, và cuối cùng là Đậu Biếc Trên Mái Nhà *. Nhưng nàng gấp sách lại, với người đặt lên kệ. Nàng nhìn anh, chào ông cụ, rồi vụt bước ra khỏi hiệu sách.

Khi nàng sang đường đi đến quảng trường, trời bỗng lấm tấm mưa - cơn mưa đầu tiên trong năm. Người ta vẫn cho rằng đi giữa mưa khẽ rơi thì lãng mạn và dịu dàng. Nhưng nàng chỉ thấy mình xao động như mặt nước trong bồn phun. Mưa trĩu hạt dần. Tóc và áo nàng đã hơi ướt. Chò nâu rơi trên đất bị mưa làm cho sẫm màu. Nàng ném một đồng xu vào bồn.

Mình chưa từng gặp anh ấy.


4.
Tối hôm ấy, nàng sốt nhẹ.

Trong lúc chập chờn, thế giới của nàng và của anh lần lượt chết đi. Thời gian lại xoay thành một vòng khép kín. Nàng lơ mơ nhận thấy mình đã trải qua trọn cuộc đời mờ nhạt, thế giới kết thúc, vùng tối đen, và lại bắt đầu, nàng cũng bắt đầu. Mang theo trong mình những thảng thốt và mệt mỏi đến kiệt sức. Nàng lạc lõng giữa cả một trận cuồng phong những chuyển biến vô thường, cố bám lấy một điểm dừng nào đó quanh mình. Dáng ngồi đơn độc của anh thoắt ẩn thoắt hiện trong cơn mê man.

Buổi sáng thức giấc, nàng hụt hẫng. Giống như đã thấy mình trải qua một giấc mơ dài hàng tỉ năm xảy ra trong một ngày mà không thể níu kéo được gì.

Radio thông báo hôm nay là ngày 7 tháng Tư, của một năm nào đó trong thế kỷ 20. Tim nàng đập mạnh. Thế rồi, nàng lơ mơ hiểu rằng hôm nay sẽ xảy ra những việc quen thuộc đến mức khiến nàng ray rứt.

Nàng tự hỏi : Lần thứ mấy rồi nhỉ?



Lần thứ mấy rồi nhỉ? - anh tự hỏi. Là khi nàng đi ngang anh và có gì đó đã chấp chới cất lên vào một sớm mùa hè, như những dự cảm kỳ lạ về sự quen thuộc bất khả kháng cự. Đôi mắt anh nhìn nàng sâu thẳm và đôi mắt nàng nhìn anh hoang mang.

Quán kem vẫn phục vụ kem dâu sữa tươi ngọt lịm. Hiệu sách cũ vẫn có ông cụ ngồi ghi danh mục sách như một cây cổ thụ già cỗi đã chứng kiến tất cả những lần xoay vần của thời gian. Như Cổ Tích đầy bụi vẫn nằm trên kệ chờ bàn tay anh chạm vào. Anh sẽ ngồi hàng giờ đọc những câu chuyện không biết là do ai viết ra. Nàng sẽ ngồi nhấm nháp kem hàng giờ và nhìn qua phía bên kia đường. Ngoài kia, ngày 7 tháng Tư êm ả trôi đi ở Quảng trường và Nhà thờ. Vào trưa, nắng nhạt màu dần. Bỏ qua tất cả những ồn ào thường nhật của phố xá, hơi hướm mùa hè trở dịu một cách tinh tế. Chẳng ai nhận ra rằng những khoảng xanh gắt gỏng cạnh những tầng mây hằn nét đã nhòa đi. Nắng lọc qua một lớp hơi nước có màu vàng nhạt pha xám hơi nhòe ra. Nàng sẽ đứng trong thứ nắng ấy trước khi bước vào hiệu sách. Và cũng ở trong thứ nắng ấy - đã nhuộm một chút màu giấy cũ - nàng sẽ nhìn anh đọc rồi anh sẽ nhìn nàng thiếp đi.

Họ sẽ nói những câu giản dị như vốn thế. Anh đọc Như Cổ Tích ư? Tôi đang đọc dang dở quyển ấy. Ô, xin lỗi. Ô, không sao mà. Nàng lại viết vào sổ lưu niệm, cùng trang ấy và cùng nội dung ấy. Anh sẽ ngập ngừng đưa sách cho nàng và đánh mất một nhịp thở khi ngón tay nàng chạm vào anh. Mềm và trượt qua, để lại một vết tích ram ráp vô hình.

Nàng vội vã ra đi và anh sẽ ngỡ ngàng một lúc. Trời lại mưa. Vẫn thời khắc ấy, giờ x phút y giây z. Nàng lại ném một đồng xu vào bồn phun nước. Dưới đáy, hai đồng tiền lấp lánh nằm bên nhau. Người ta vẫn thường ném tiền vào đấy, rồi ước nguyện.



Vào ngày 7 tháng Tư của một năm nào đó trong Thế kỷ 20, anh lại ném một đồng xu vào bồn rồi hỏi thật to: Tôi đến đây để làm gì?

Cứ mỗi lần thực sự tỉnh giấc, anh lại thấy mình bỏ qua cả một lịch sử tưởng chừng như vô tận nơi giấc ngủ mơ màng đã lùi về sau. Cuộc đời anh dường như chỉ tồn tại trong ngày 7 tháng Tư. Sự mòn mỏi thôi thúc anh đi, với vẻ chán chường và bạc phếch thuần nhất trên gương mặt. Anh đến trước Nhà thờ, dẫm qua lớp chò nâu khô lạo xạo, tiếng động đầy bất an. Anh làm ngơ phố xá và phố xá làm ngơ anh. Vòng quanh Nhà Thờ mà không tin vào Chúa, anh đến trước bồn phun nước. Anh ước mong mình hiểu rõ những gì sẽ xảy ra hôm nay.

Anh biết mình sẽ gặp một thiếu nữ. Nàng xuất hiện, xinh xắn và mỏng mảnh như cánh chuồn chuồn. Mọi thứ nơi nàng đều nhẹ dịu và tinh tế. Những khi anh nhìn vào mắt nàng, đôi mắt ấy trả lời anh bằng những rung động ắng lặng và giản dị.

Anh đọc Như Cổ Tích như thể đang trải nghiệm lại những mẩu ký ức vụn vặt đã bị chôn giấu. Anh thấy mình xao xuyến bởi sự chạm va. Cũng nhận ra tất cả đã từng xảy ra nhiều lần trong quá khứ xoay vòng.


Giống như ngày 7 tháng Tư, hình ảnh nàng trở đi trở lại với anh.

Lặp đi lặp lại. Lặp đi lặp lại.

Chuột Bé Và Voi Tí Hon, Kỵ Sĩ Mù Trên Gác Xép, Cội Ước, Mèo Nhỏ Ở Thiên Đường, Truyền Thuyết Những Chiếc Đồng Hồ Của Cô Ấy, Khu Vườn Yên Tĩnh, Địa Đàng Im Lặng, Cửa Sổ Lập Thể, Gã Chăm Chuồng Chuột Lang, Café Sâu Rau, Biến Tấu Mùa Xuân Dang Dở, Đậu Biếc Trên Mái Nhà. *

Và lần nữa.
Và lần nữa.

Bất tận.


Anh cố sức để thoát khỏi tình trạng ấy. Nhưng ngày 7 tháng Tư đã từng chút lấy đi sự tự tin nơi anh. Anh định làm gì đó, trong mỗi giờ mỗi phút của ngày 7 thánh Tư, điều gì đó khác lạ và đi ngược lại những sắp đặt cố định mà anh vốn biết là mình sẽ làm theo răm rắp như rối gỗ. Cứ mỗi câu nói, mỗi lần hành động, anh đều mong rằng nó chưa từng xảy ra bao giờ. Nhưng quá muộn, khi một cử động vừa kết thúc, anh lại nhận ra nó đã từng là như thế.


Khi ném một đồng xu vào bồn nước, anh đã cầu xin Chúa.
Anh ao ước biết nàng là ai.
(còn tiếp)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/sk8erboy_illrocku
ngoc_huyen
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Nữ
Tổng số bài gửi : 52
Age : 24
Đến từ : Hà Nội
Nghề nghiệp hiện tại : học sinh
Registration date : 08/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Ngày 7 tháng Tư ở Hiệu sách góc đường cạnh Nhà thờ (tiếp)   15/12/2008, 7:11 pm

5.
Thiếu nữ đã mong anh hỏi mình là ai.

Nhưng ngay từ khi thấy anh, nàng đã biết anh hoàn toàn không đủ sức lực để làm điều đó. Khi ngoái nhìn anh ở quảng trường, nàng thảng thốt thấy đôi mắt anh u buồn và khắc khoải. Ánh mắt ấy đeo đuổi nàng đến tận quán kem. Và rồi, khi anh bước vào hiệu sách, nàng không thể rời mắt khỏi anh. Ngoài phố, xe và người lưu thông nối nhau thành một dòng chảy bất tận. Xuyên qua những cái bóng lao vụt đi, hình dáng anh trở nên gầy đến xót xa. Anh khẽ khàng run rẩy, không một ai trừ nàng nhận ra điều ấy, rằng người đàn ông này đã yếu ớt. Kem dâu tan chảy và tan chảy, và nàng cũng run rẩy như anh.

Và rồi, không chần chừ được nữa, nàng đứng dậy, ra khỏi Quán kem và đi về phía Hiệu sách. Phải làm gì đó, nàng cả quyết. Nắm chặt tay và hít thật sâu. Nàng sẽ phải nói với anh điều gì đó mà nàng chưa bao giờ nói với anh, khiến mọi thứ đổi khác đi. Nàng sẽ nói gì?

"Hãy hỏi tên em đi"

Nàng đã đứng ngay cửa, bóng nhạt nhòa phủ xuống vai anh. Nàng không nói gì.

Ngày hôm nay cũng trở đi trở lại với nàng, mặc kệ cho bao nhiêu lần vũ trụ hủy diệt, những thiên hà bừng cháy và tắt lịm, rồi tất cả lại bắt đầu từ hư vô. Chỉ có ngày 7 tháng Tư là hiện thực, là một chiếc bẫy, là mê cung không lối ra, là ám ảnh bám lấy họ bất chấp thời gian.

Nàng biết, hai người đã bị mắc kẹt. Không thể làm gì khác được. Vì con người không thể làm trái đi những gì vốn đã diễn ra vô số lần. Mọi thứ đã được lập trình. Dù có đau đớn vì ngắm anh, dù cho mệt mỏi đến nỗi phải thiếp đi, dù trong khi mi khép những tiếng thở khẽ khàng vẫn lan ra trong kềm nén.

Nàng không thể kềm được trước sự chạm va. Như Cổ Tích, trên bàn tay run rẩy của nàng, trở nên chao đảo. Giờ phút ấy, thiếu nữ thấy mình nhỏ bé, và người đàn ông cũng nhỏ bé. Nàng đứng lên, cô đơn xâm chiếm lấy nàng.

Ném một đồng xu vào bồn phun nước, thiếu nữ bật khóc. Mưa chớm rơi. Chẳng ai trên phố nhận ra nước mắt của nàng. Ngước về phía nhà thờ, nàng cầu nguyện.

"Hãy hỏi tên em đi"

Mưa phủ ngà thánh giá trên đỉnh tháp chuông, Nhà thờ khoác một chiếc áo đỏ sẫm. Trong Hiệu sách, anh ngỡ ngàng nhìn nàng vụt bước đi, chỉ nhìn anh buồn bã mà không nói gì. Anh ngơ ngác nhìn về nơi vô định xa xa nơi Nhà thờ in sẫm trên nền xám nhạt. Anh dợm bước đi, cõi lòng lặng ngắt.

-Anh bạn - Từ sau lưng anh, một tiếng nói cất lên. Anh ngoái nhìn. Ông cụ mấp máy môi từ phía chiếc bàn đặt ở góc trong cùng. Phía trên ông, những chồng sách như chực chờ đổ xuống.

-Để lại vài dòng trong sổ lưu niệm chứ. Ai đến đây cũng làm vậy cả - Giọng ông cụ nhẹ như lớp bụi phủ trên những quyển sách.

Anh chần chừ rồi bước lại vào bên trong, tiến đến chiếc bàn chỗ ông cụ ngồi. Trên góc trái bàn đặt một quyển sổ vĩ đại nhất mà anh từng biết. Nó to bằng hai quyển biên niên, và dày ít nhất cũng hơn nghìn trang. Bìa sổ bọc da, gáy đã từng mạ vàng, có lẽ, bây giờ thì - không khác gì với các quyển sách khác trong hiệu - những mảng da bọc đã bong ra, màu giấy ố và nhiều trang đã long khỏi gáy, mục rữa.

-Cái này ư? - Anh hỏi, giọng rệu rã và hụt hơi. Sức lực của anh tiêu biến đi gần cạn. Ông cụ im lặng. Anh lần giở sổ đến trang viết cuối cùng. Một nét chữ nghiêng, đều, thanh thanh giản dị. Chữ đã cũ, có thể là cũ như quyển sổ này. Anh nhìn thấy bên trong trí óc mình, dáng hình nàng đứng ở chiếc bàn này ngay từ ban sơ ấy, bàn tay cầm bút khẽ khàng viết lên những dòng chữ. Viết xong, nàng sẽ khép mi rồi thở ra trầm nhẹ. Từ sâu trong anh, một hơi nóng ấm phả lên.


Anh này,

Sao anh không hỏi tên em nhỉ? Nếu thế, em sẽ hạnh phúc đến nỗi nhoẻn cười.

Anh có tin rằng thời gian là một bánh xe vô thường không? Sáu tỉ con người, chúng ta, Anh và Em, Nhà thờ, những đồng tiền trong bồn phun nước, Hiệu sách, Quán kem, những hạt mưa sẽ rơi xuống, chò nâu rơi xao xác trên vệ đường, cùng những con khỉ trong vườn thú, mối trong ụ, sư tử trên sa mạc, bọ cánh cứng hút nhựa trên thân cây, hoa trong vườn và trên đồng, những con sông đổ ra biển, những ngọn núi, mỏm băng và gấu trắng trên mỏm băng ... đều là những điểm nhỏ trên chu vi bao lấy bánh xe ấy.

Khi bánh xe quay trên quĩ đạo của nó, tuần tự, lặp đi lặp lại, chúng ta xoay tròn và mọi thứ đều xoay tròn. Như thế, sẽ có lúc mọi thứ trở lại vị trí cũ. Giống như là, em cứ thấy mình đi một vòng lớn, rồi trở lại ngày 7 tháng Tư, và gặp anh.

Anh có nghĩ, sau mỗi lần thời gian trôi chảy, anh sinh ra, lớn lên, rồi hôm nay anh lại gặp em lần đầu tiên?

Dù có thế nào, sự buồn bã tỏa ra từ anh, dáng anh ngồi khắc khoải, bàn tay anh giở ra Như Cổ Tích, những ngập ngừng run rẩy trong lời nói ít ỏi, vẻ trẻ con rạng lên khi anh cười, sự chạm va thoáng chốc... tất cả đều quen thuộc với em. Giống như sự vĩnh cửu khiến em xót xa đến mức tưởng như sẽ khóc.

Vào ngày 7 tháng Tư, tại Hiệu sách góc đường cạnh Nhà thờ, em yêu anh.


Hết.







/Như Cổ Tích/
/Một trang khuất/



...Và như thế mưa đã rơi, nhanh nhanh nhanh nhanh.

Khi người con gái đã đi mất vào vùng mưa, anh không biết phải làm sao. Cơ bản mà nói, tất cả mọi đàn ông trên đời này đều không biết phải làm sao khi một thiếu nữ chợt như vụt đi khỏi tầm tay mình. Anh đắm chìm vào vùng trống rỗng.

Trong khoảnh khắc ấy bao nhiêu là việc đã diễn ra. Trong một giây đã có hơn một tỉ sinh linh bé nhỏ ra đời của tất cả các giống loài trên trái đất già cỗi này. Cùng lúc đó cũng chừng ấy sinh linh chết đi, vi tảo, khuẩn trùng, kiến, mối, ong, sư tử, gấu trúc, thỏ rừng, rái cá, nấm, địa y, các loài đơn bào lẫn đa bào, và con người. Cuộc sống là thế. Những huy hoàng và rực rỡ của nó như pháo hoa, lướt qua chiều dài bất tận của thời gian, để lại những vết tích lộng lẫy không thể nào quên được.

Anh thấy mình bị cuốn đi theo những rực rỡ ấy như ngọn rong bị cuốn trong mương.

Khi thời gian đang đánh nhịp, anh bỗng dưng bừng tỉnh. Mặc kệ thời gian, mặc kệ những hỗn độn của vũ trụ này, mặc kệ những xót xa ấy, anh chợt thấy mình là một điểm tỏa sáng trong chiều xoay của thời gian.

Thiếu nữ cũng thế.

Vậy nên, họ đã gặp nhau và gặp nhau và gặp nhau.

Anh hấp tấp xếp quyển sổ lưu niệm lại, đến nỗi bụi giấy bốc lên che mất cả ông cụ chủ hiệu sách. Anh nói tạm biệt mà lời cứ mất hút. Có vẻ ông cụ mỉm cười. Ai mà biết được? Những con người bí hiểm như thế cứ xuất hiện cách bất ngờ. Khi anh lao ra khỏi Hiệu sách, ông cụ vẫn đang ngồi ghi danh mục những điều xưa cũ.

Anh ra khỏi cửa, băng qua đường và chạy nhanh hết sức về phía Quảng trường. Mưa vấy hết áo anh. Thiếu nữ đứng giữa những hạt nước kéo nhau rơi xuống, ướt và thanh nhã như một nét phác mỏng của vẻ đẹp. Những cánh hoa xanh nổi trên nền váy bết lại.

Như thể đã được sắp đặt, như từ tận ban sơ khi anh là một hoàng tử khờ bị lưu đày và nàng là ca nữ hát rong. Chẳng cần đến phép màu, anh muốn kéo nàng về gần, để cả hai hòa mình vào điều kỳ diệu nhất mỗi lần thời gian trôi chảy.


Anh chạm tay vào gấu áo nàng.
Nàng dừng một nhịp thở.
Anh kéo nhẹ.


Khẩn khoản và chan chứa hy vọng, anh bật hỏi.

"Tên em là gì?"

Giữa cơn mưa không ngừng nghỉ rơi xuống, thiếu nữ quay lại, hạnh phúc đến nỗi nhoẻn cười.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/sk8erboy_illrocku
HE HE



Nữ
Tổng số bài gửi : 29
Age : 24
Đến từ : Chu Văn An
Nghề nghiệp hiện tại : học sinh
Registration date : 28/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngày 7 tháng Tư ở Hiệu sách góc đường cạnh Nhà thờ   16/12/2008, 11:08 pm

Mình rất thích những câu truyện như thế này, những câu truyện viết từ hai góc nhìn của hai con người, mà hai góc nhìn ấy đồng cảm và hướng về nhau như thế này thì càng thích :mat trai tim:
Câu truyện này ý nghĩa, đẹp và buồn, mình rất thích một số những câu văn và những đoạn tả cảnh ở đây, nó dường như cũng có một thứ bụi phủ mờ mở của màu thời gian, của màu hoài cổ. Những câu truyện như thế sâu kín và tính tế, giống như một phần rất nhỏ của cuộc sống, không dễ nhìn thấy, không dễ lắng nghe, nhưng nếu đã để tâm, thì đó lại là những dư âm sâu sắc.
Câu truyện này không quá đặc sắc, một số chỗ diễn đạt hơi rối, nhưng đọc nó, cảm thấy rất nhẹ nhàng và thanh thản:X Giống như là cảm ơn sự sống vậy:X
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/kianmotomole2810
Baby Lion
Admin
Admin


Nam
Tổng số bài gửi : 149
Age : 23
Đến từ : Hà Nội
Nghề nghiệp hiện tại : Học sinh
Sở thích : Viết văn
Registration date : 15/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngày 7 tháng Tư ở Hiệu sách góc đường cạnh Nhà thờ   10/1/2009, 8:33 am

Em cũng rất thích những cau chuyện này, bằng cái cách mà người viết đã viết để diễn tả dòng thời gian ám ảnh lấy hai con người. Như chạy vòng quanh, những chi tiết, những sinh linh nhỏ nhoi của toàn thể vũ trụ cứ như xoay quanh hai nhân vật, rồi bùng lên chớp sáng, họ lại thấy mình quay lại ngày 7 tháng Tư ở hiệu sách góc đường cạnh nhà thờ. Diễn đạt lạ, và rất hay. Nó là thứ văn chương đã sắp xếp cho ta, để khi ta đọc truyện, không cần suy nghĩ, tất cả những hình dung ta thấy trong câu truyện sẽ tự động tua nhanh để trở thành một bộ phim. Giống như là ta được đứng đấy, trông thấy hai người, nghe thấy tiếng nhạc,....
Rất thích.

_________________
Xin mọi người hãy click vào link dưới đây :

http://nghethuatga.5forum.info/forum-f2/topic-t86.htm#615
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nghethuatga.5forum.info
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Ngày 7 tháng Tư ở Hiệu sách góc đường cạnh Nhà thờ   

Về Đầu Trang Go down
 
Ngày 7 tháng Tư ở Hiệu sách góc đường cạnh Nhà thờ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AOC (Art Of Chickens) - nghệ thuật của những con gà! :: Truyện ngắn :: Truyện sưu tầm-
Chuyển đến