AOC (Art Of Chickens) - nghệ thuật của những con gà!

Ta gà về nghệ thuật, thì ta vào AOC, nơi hoàn toàn thuộc về nghệ thuật của những con gà!
 
IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Ngẫu hứng một tí nhé!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
HE HE

avatar

Nữ
Tổng số bài gửi : 29
Age : 24
Đến từ : Chu Văn An
Nghề nghiệp hiện tại : học sinh
Registration date : 28/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Ngẫu hứng một tí nhé!   6/12/2008, 11:16 pm

Tư dưng mình có ý tưởng như thế này, nghĩa là chúng ta có một chủ đề, sau đó bạn viết tất cả những gì bạn nghĩ hoặc liên tưởng về cái chủ đề ấy, bằng một đoạn văn, một bài thơ hoặc cái gì cũng được, bạn có thể viết nó dưới dạng văn miêu tả, nghị luận, viết truyện ngắn hay biểu cảm gì thì tuỳ :lol!: . Cái này có thể là một cách luyện tập cách liên tưởng đấy:D
Mình sẽ ra chủ đề đầu tiên là “Sự tự do” (cám ơn bạn Thảo đã gợi ý cái đề này cho mình). Nào mọi người, ngẫu hứng thôi :muakiem:
Bởi vì đây là đoạn văn đầu tiên nên có lẽ sẽ không hay hoặc hơi ngắn tí, các bạn thông cảm:”> Vốn dĩ định viết một đoạn văn nghị luận nhưng mà số trời thế nào lại quay sang viết truyện ngắn:D




Một con chim ở trong lồng. Nó được ăn ngon, được chủ chăm sóc rất chu đáo và cẩn thận, nhưng nó buồn, rất buồn, nó mong muốn một ngày kia, sẽ được tung cánh vào khoảng không xanh tĩnh lặng, ríu rít hót ban mai và bay theo đàn trong những buổi chiều tà. Một hôm, người chủ sơ ý không đóng cửa chuồng, con chim lao ra ngoài. Nó hết sức cất cánh cao lên, cao hơn nữa, để cái gió mơn man luồn trong những chiếc lông vũ. Nó bay mãi, bay mãi, mải miết trong niềm vui sướng. Bóng tối sụp xuống rất nhanh, người chủ đi tìm con chim, người chủ thấy nó đã chết từ bao giờ, có lẽ nó bị va vào đâu đó, bởi máu trên đầu nó loang xuống bộ lông trắng muốt. Một giọt máu thấm xuống đất, trong sâu thẳm vọng lại: Sự tự do là đó, phải không?

Một con hổ sống trong rừng, nó bắt mồi một cách đầy khó khăn, thường thì mỗi ngày của nó kết thúc bằng vài miếng xương nhỏ tha từ đâu đó về hoặc là một cái bụng đói meo. Một ngày nọ, nó bị bắt về sở thú. Nó bị đánh thuốc mê, và khi tỉnh dậy, nó như thấy quang cảnh của chính nơi ở của mình vậy, cũng những cái cây đó, cũng những bông hoa nở bên con suối chảy róc rách. Con hổ chạy thoả thích, chỉ dừng lại cho đến khi nó nhìn thấy một sự lạ, những hòn đá to nhỏ xếp vòng quanh khu đất, nó chợt nhận ra một điều nó đã bị nhốt rồi. Nhưng nó bỗng nhiên ngửi thấy một mùi thịt rất quyến rũ từ đâu bay tới, nó chạy ngay ra nhận lấy một tảng thịt tươi to từ tay người trông coi sở thú. Những tiếng ngiến ngấu của nó, bỗng nhiên nghe giống như những lời: Thật thoải mái, thật sung sướng, có thể ở đây đến hết đời cũng được. Những lời đó phảng phất vào trong gió, gió vi vu đáp lại, khe khẽ: Đó có phải là điều đổi lấy tự do, phải không. Hay đó cũng chính là một sự tự do của tâm trí?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/kianmotomole2810
Baby Lion
Admin
Admin
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 149
Age : 23
Đến từ : Hà Nội
Nghề nghiệp hiện tại : Học sinh
Sở thích : Viết văn
Registration date : 15/11/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Ngẫu hứng một tí nhé!   6/12/2008, 11:53 pm

Tự do...
Là một thù hình của sự hạnh phúc...
Là phút giây sung sướng khi được thảnh thơi.
Thoải mái...
Là khi thằng nhóc 12 tuổi phát hiện ra rằng nó ưa thích nghệ thuật vẽ Graffiti...
Vì nó được sáng tạo, không có một bà giáo sẽ đét vào tay nó nếu nó vẽ không giống một khuôn mẫu.
Là khi đứa trẻ lớp 7 phát hiện ra khi biết bơi, nó tự do giữa làn nước...
chiến thắng làn nước, nó đã thắng, và dòng nước chỉ có thể an phận kẻ thua.
Là khi sinh nhật tuổi 14, cậu bé biết rằng xếp hình là cả một sự sung sướng...
Khi tòa nhà mơ ước của nó hiện lên từ chỗ vốn chỉ là lọ keo và một núi gỗ khô.
Tự do
Đã làm thằng con trai chỉ biết choai choai chọi gà đá bóng...
thích viết văn...
Vì nó viết rất hay những gì nó muốn viết...
Không phải thứ nó phải viết
chỉ để đáp ứng.

(lặng)

Tất cả đó phải chăng chính là sự tự do ???

_________________
Xin mọi người hãy click vào link dưới đây :

http://nghethuatga.5forum.info/forum-f2/topic-t86.htm#615
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nghethuatga.5forum.info
ngoc_huyen
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực


Nữ
Tổng số bài gửi : 52
Age : 24
Đến từ : Hà Nội
Nghề nghiệp hiện tại : học sinh
Registration date : 08/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Tự do   8/12/2008, 10:14 pm

(Trích một bức thư của vDV nhảy dù gửi ng` yêu)
Đã lâu nay tôi vẫn mơ một giấc mơ lặp lại. Em ạ, tôi mơ thấy mình rơi. Tôi thấy mình rơi xuống một vực sâu thăm thẳm, gió vù vù vào mắt vào mũi, chân tay khua khoắng bất lực. Mặc tất cả, tôi cứ rơi. Không còn gì có thể níu giữ tôi, không gì khiến tôi phải chần chừ- tôi đã rơi rồi, có còn gì đâu mà níu kéo. Tim tôi đập mạnh thật kịch tính, và tôi như mơ hồ thấy cái điểm tận cùng - ở sâu rất sâu nơi không có lấy một tia sáng, nơi tôi sẽ kết thúc cuộc đời mình...
Giá mà tôi và em có thể cùng nhau rơi xuông như thế, không, không còn gì có thể cản trở hai ta...
Đấy là giấc mơ tự do của tôi. Tự do của tôi chỉ là như thế thôi, là rơi thật nhanh, thật mạnh với một vận tốc không gì sánh kịp, và bên cạnh tôi là em...Chừng nào tôi còn chưa thực hiện cú nhảy cuối cùng, chừng nào người ta còn cười vào mũi tôi, chừng nào em còn lạnh nhạt và xa lánh tôi vì tôi viển vông và hèn kém, thì tôi vẫn còn mơ như vậy...
Đấy, em có thể bảo là tôi điên. Thì tôi điên. Tôi đã điên lên thật rồi, thế nên tôi chỉ muốn được tự do nhảy xuống, trong khi người ta cố sống cố chết chen nhau để có thể tự do nhảy lên được...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/sk8erboy_illrocku
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Ngẫu hứng một tí nhé!   

Về Đầu Trang Go down
 
Ngẫu hứng một tí nhé!
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AOC (Art Of Chickens) - nghệ thuật của những con gà! :: Cảm xúc, nơi ta đọc và viết nên thế giới nội tâm của một con người :: Cảm nhận đời thường-
Chuyển đến